My entire universe is you

To: Chàng trai tháng năm.

“Hãy luôn bước đi trên con đường trải đầy hoa nhé Byun Baekhyun.”

From: Cô gái tháng bảy.

Advertisements

Vì cớ gì mà chúng ta phải chịu đựng điều này? 

Mình ko bao giờ quên được khoảnh khắc này, khi Baekhyun nghẹn ngào phát biểu. 

Mình ko bao giờ quên được cảm xúc tồi tệ khi ấy, nó khiến mình ám ảnh đến tận ngày hôm nay. 

Mình ko bao giờ quên cảm giác bất lực đó.

Mình sẽ ko bao giờ quên ngày hôm nay khi dữ liệu nội bộ, EXO dẫn đầu 3 BXH lớn nhất, ở Melon vs 190M lượt stream được công bố. 

Mình sẽ ko bao giờ quên năm 2016 đã có một nhóm nhạc dẫn đầu digital, physical, vote nhưng vẫn tuột mất 1 daesang. 

Đừng hỏi vì sao mình ích kỉ. Có lý do cả. 

Thông báo nho nhỏ

Hiện tại trong cái chòi đơn sơ của mình đang có một bộ truyện ngắn dang dở, đó là Kim Ốc Trúc Đông Ly. Đã khá lâu rồi mình chưa đăng tải chap mới và dường như cũng có một vài bạn theo dõi bộ này. Mình rất xin lỗi vì để các bạn chờ đợi và cũng rất tiếc khi phải thông báo rằng các bạn sẽ phải tiếp tục chờ đợi trong một khoảng thời gian nữa, có lẽ là hết tháng 10. Mình đang vô cùng bận rộn, mình đã cố mở lao ra edit nhưng mình quá mệt, thời gian trống mình chỉ muốn nghỉ ngơi thôi. Vì vậy mình quyết định đợi cho đến khi mình có thể bớt bận bịu thì sẽ tiếp tục edit. Mình sẽ ko bỏ bộ này. 

Cám ơn nếu có ai đã đọc thông báo nhỏ này. 

Good night !!! 

[D-20] 5years 5months 1day

Còn 20 ngày nữa là tròn 2000 ngày kể từ ngày chúng ta biết đến sự tồn tại của nhau. 

Em vẫn luôn tiếc nuối vì không theo anh ngay từ đầu, so với người khác em theo anh rất sớm, nhưng em vẫn thấy mình chậm trễ nhưng may là sự chậm trễ đó không kéo dài quá lâu. 

Em vẫn luôn nói anh là một điều đặc biệt trong lòng em. 

Một trường hợp ngoại lệ đặc biệt. 

Một người đặc biệt phải trân trọng. 

Em chưa bao giờ thích một cái gì đó quá lâu. Khi em thích em có thể rất cuồng nhiệt, nhưng khi không còn thích nữa thì chẳng khác gì cơm lạnh canh nguội cả. 

Tính em nhanh chán. Nhanh thay đổi. 

Thế mà em theo anh 4 năm 9 tháng rồi. 

So với những năm đâu tiên thì bây giờ em càng thích anh hơn. Thích nhiều nhiều nhiều hơn. 


Anh nói bọn em đã làm nhiều điều cho các anh rồi, nên anh muốn dành con đường hoa ấy cho bọn em. 

Anh hy vọng chúng ta có thể bước đi bên nhau thật lâu và thật hạnh phúc. 

Anh sẽ tự tin trở thành một Baekhyun tốt hơn nữa để bước về phía bọn em. 

Và em cũng hứa rằng mình sẽ ở bên cạnh anh lâu nhất có thể. 

Chúc anh một đời bình an. 

00:52 | 01/10/2017. 

Kim Ốc Trúc Đông Ly Chương 5

Chương 5: Chia tay đi, ngài thay đổi

Bản thân mình khó chịu, Trần Dư cũng không để Tô Đông Ly được thoải mái.

Tiện tay chụp màn hình đoạn H trong bộ truyện “nghiêm túc”, còn viết thêm một câu “Lần sau chúng ta thử xem này đó tư thế”, sau đó gửi cho Tô Đông Ly, nhất thời khiến cậu buồn bực một phen.

Cậu đăng nhập vào tài khoản phụ trên weibo, dựa theo hình ảnh mà Trần Dư gửi rất nhanh tìm được tác giả của đoạn H văn, sau đó liền tìm thấy weibo của nàng. Nhấp vào xem tường nhà của tác giả, một loạt “Quốc Hoa hại dân”, “Nguy hại trị an xã hội”, “Làm hư trẻ vị thành niên”, “tác phẩm 18+” liền hiện ra, dĩ hiên là vẫn còn tiếp!

Tô Đông Ly tức chết rồi.

Cậu nhấp vào tác phẩm có tiêu đề “Buồng tắm play”, để lại bình luận phía dưới tác phẩm của vị tác giả vô tội.

Trần tiên sinh ngài đi: Tô Đông Ly tính cách thiết lập hoàn toàn là băng lãnh! Cậu ta như vậy không phải tốt hơn sao? Hơn nữa xương cốt cậu ta cứng như vậy, làm sao làm được động tác có độ khó cao như thế?

Trong một tràng bình luận “Đại đại thật mạnh!”, “Van cầu đại đại làm một phát trói buộc play!”, “Muốn thao cúc hoa của tôi a a a!” lọt ra một cái bình luận không hợp vói quần chúng, không đến mấy phút đã bị rất nhiều miến chỉ trích, chửi rủa.

*Cúc hoa: mình ko chắc có phải cúc hoa hay ko vì từ đó là “nam sơn”, mình có hỏi người bạn TQ của mình nhưng nó cũng ko hiểu và đoán rằng từ đó có thể ám chỉ cúc hoa vì nam ở phía dưới =)))

Tác giả đại đại cũng rất nhanh trả lời.

Một hàng rào mùa thu trả lời Trần tiên sinh ngài đi: Tiểu cơ lão ghen tuông thật lớn, Sao cậu biết Tô Tô sẽ không lén lút đối với Thu Thu làm nũng? Thưa tiểu bằng hữu độc thân cẩu cùng với người đã có bạn trai rất khác nhau 【 mỉm cười 】

Tô Đông Ly bị nghẹn một câu, có điểm tức giận, thế nhưng đối thượng có nhiều miến như vậy, cậu không thể chống lại. Bất lực, không thể làm gì khác hơn là thành thật chụp lại màn hình đoạn bình luận bị quần chúng chế giễu, rồi làm mờ ID gửi cho Trần Dư xem.

—— Trần ca ca, tôi đã cố hết sức. 【 che mặt 】

—— “Trần tiên sinh ngài đi” ? Không đi, ngày mai trở về, cho em một tuần lễ nghỉ ngơi, tuần sau gặp. 【 mỉm cười 】

—— ba ba! ! ! Đừng trách tôi! Đều do công ty! Trời lạnh, ngài làm cho Bách Mộc truyền thông phá sản đi!

—— đứa nhỏ ngốc, nghĩ gì thế? Đây là công ty của biểu tẩu của tôi, hơn nữa tôi nắm 5% cổ phần. 【 mỉm cười 】

Tô Đông Ly một mặt ép mộng, cuối cùng không tình nguyện trả lời hắn

Mama người này thật đẹp trai: Hảo! Xưa nay chỉ có mệt chết trâu, không có cày hư đất, xem ai làm chết ai! (trong QT là giết chết)

Mama người này thật đẹp trai: Thế nhưng tôi có một vấn đề, ngài là làm sao biết ID của tôi?

Trần tiên sinh: Em bị mắng nhiều như thế, tìm ra em không phải dễ như ăn cháo?

Mama người này thật đẹp trai: Trầm mặc. jpg

Trần tiên sinh: Bảo bảo thật là khờ đến đáng yêu.

Mama người này thật đẹp trai: 【 phẫn nộ 】 buổi tối không ngủ còn muốn làm gì? Nhanh đi ngủ.

Trần tiên sinh: Không đi.

Mama người này thật đẹp trai: 【 sợ hãi 】 ba ba ngài làm sao vậy? Ngài bị trộm số sao?

Trần tiên sinh: Muốn video call không??

Mama người này thật đẹp trai: Không muốn, tôi bận chết rồi.

Trần tiên sinh: Bận cái gì? Em đang làm gì?

Mama người này thật đẹp trai: Đóng phim.

Trần tiên sinh: ( Cầm Kiếm ) bắt đầu quay rồi sao?

Mama người này thật đẹp trai: Trần tiên sinh làm “Bạn trai” của tôi có thể có một chút chuyên nghiệp hay khộng? Nghi thức khai máy lớn như vậy mà ngài dĩ nhiên không biết?!

Mama người này thật đẹp trai: Ngài thay đổi.

Mama người này thật đẹp trai: Chia tay đi.

Mama người này thật đẹp trai: Không cần phí chia tay.

Trần tiên sinh: Cho em mười vạn, không cần chia tay.

Mama người này thật đẹp trai: 【 khổ sở 】

Trần tiên sinh: Muốn thấy em.

Mama người này thật đẹp trai: Đừng có đòi hỏi, ngủ sớm một chút.

Trần tiên sinh: Được rồi, ngủ ngon cúc hoa. 【 mỉm cười 】

Mama người này thật đẹp trai: Chớ gọi tôi như vậy! 【 sinh khí 】

Trần tiên sinh: 【 hôn nhẹ 】

Trần Dư tiên sinh để điện thoại di động xuống, tâm tình bởi vì “Đông Ly bảo bảo” nhà hắn mà tốt lên trong nháy mắt.

Đặc biệt vui vẻ là khi cậu ấy thẳng thắn gọi mình là “Bạn trai”. Mặt dù hắn biết “Bạn trai” này cũng không phải là thật.

Nhưng hắn vẫn rất cao hứng.

Trần Dư nhắm mắt nghĩ, yêu thích một người thật là một chuyện thần kỳ. Bản thân bởi vì một câu nói của đối phương mà mừng rỡ, bởi vì đối phương cùng người khác có scandal mà sinh ra ghen tỵ, không vui, tại mỗi thời thời mỗi khắc muốn gặp đối phương.

Bản thân trở nên không còn là chính mình nữa.

Trần Dư làm sao cũng không nghĩ ra, người vừa thông minh vừa xinh đẹp nhiều như vậy, tại sao bản thân lại xem trọng người này. Người này là phóng khoáng lại lạnh lùng, cảm giác cho dù bản thân làm bất cứ điều gì, cậu ấy cũng sẽ không bị lay động. Cậu ấy sẽ đối với mình làm nũng, sẽ cùng mình đùa giỡn, sẽ thuận theo mình, thế nhưng cậu ấy sẽ không yêu mình. Mỗi khi nghĩ tới điều này, Trân Dư sẽ có chút tê tê đau trong lòng, lại không thể làm gì.

Tại sao mình lại yêu thích cậu ấy cơ chứ?

Có lẽ vì cậu ấy xinh đẹp nhất trong một đám người có bề ngoài đẹp mắt.

Tạm thời cho là như thế đi.

Tô Đông Ly quay phim cả tuần lễ, bị đạo diễn mắng đến choáng váng, may mà kĩ năng diễn xuất có chút tiến bộ.

Thật là vui mừng.

Sau khi quay xong, về tới ký túc xá thì dã gần một giờ đêm, Tô Đông Ly lê ”bệnh thể” bị “tàn phá” ấn thang máy.

Còn chưa kịp tiến vào thang máy liền nhận được điện thoại của Trân Dư.

Tô Đông Ly nhíu nhíu mày, vẫn là nhận.

“Này.”

“Mới vừa kết thúc diễn?”

“Ân, làm sao ngài biết?”

“Nhìn thấy trợ lý của em up wechat, mắng đạo diễn không nhân tính, hơn nửa đêm còn yêu cầu mỹ nhân tiếp tục quay.” Trần Dư cách điện thoại cười khẽ.

Tô Đông Ly nghe vậy cũng cười: “Không có cách nào, ai kêu tôi diễn xuất kém, vẫn luôn bị NG, kéo đến trễ như vậy.”

“Cực khổ rồi.” Trần Dư an ủi cậu: “Quay xong bộ phim này là tốt rồi, sau đó không để em khổ cực như vậy nữa có được hay không?”

Ngữ khí của hắn đến chính hắn đều không có nhận ra được ôn nhu, vì vậy tự nhiên khiến Tô Đông Ly  giật nảy mình một cái.

Cậu ngừng lại một chút.

Vừa vặn lúc này thang máy “Keng” một tiếng mở cửa.

Cậu bước vào, ngữ điệu lười biếng: “Không khổ cực làm sao có cơm ăn? Trần thúc thúc cũng không khổ cực như vậy sao?”

“Tôi khổ cực, em có thể không khổ cực. Tôi nuôi em, có được hay không?”

“Không tốt.” Tô Đông tây dựa vào vách tường thang máy, phủi miệng nói: “Trần tiên sinh ngài không cần cứ luôn lấy tiền tài ra mê hoặc tôi, tôi nói với ngài, tôi không thích bị tiền tài mê hoặc.”

*Tô đông tây: Ở TQ hay có kiểu nói này, tức là anh bạn này, anh bạn kia, trong trường hợp không trịnh trọng lắm.

“Ồ?” Trần Dư vô cùng hứng thú hỏi: “Thế cái gì có thể mê hoặc em?”

Tô Đông Ly “Hừ” một tiếng: “Cái gì cũng không thể mê hoặc tôi! Không thèm nghe ngài nói nữa, tôi muốn trở về ký túc xá đánh một giấc.”

“Chờ đã.” Trần Dư gọi lại Tô Đông Ly đang sắp sửa cúp điện thoại: “Ngày mai không có cảnh quay của em đúng không? Buổi tối tôi tới đón em.”

“Ồ.”

“Ngủ ngon.”

“Ừm.”

Tô Đông Ly cúp điện thoại, thang máy vừa vặn đến tầng trệt ký túc xá.

Cậu ngẫm lại cảm thấy được không đúng, ngày hôm nay Trần Dư thật giống có điểm không giống lúc trước? Thường ngày hắn ta chọc ghẹo mình, ngữ khí tuy rằng ôn nhu, mà không tràn ngập lưu luyến như ngày hôm nay. Hơn nữa có khi nào hắn muốn gặp mình lại cần sự đồng ý của chính mình?

Quả thực khó mà tin nổi.

Mà Tô Đông Ly lười suy nghĩ nhiều, cảm thấy được đại khái ngủ một giấc Trần Dư liền khôi phục bình thường.

Có thể một ngày khác gặp mặt, Trần Dư càng kỳ lạ hơn.

Tô Đông Ly tắm rửa sạch sẽ, chờ tài xế của Trần Dư tới đón mình đi đến nơi ở của Trần Dư, kết quả vừa ra khỏi ký túc xá, liền nhìn thấy Trần dư một thân một mình, toàn thân âu phục chỉnh tề, đứng dựa vào bên cạnh một chiêc Porsche màu đen chờ cậu.

Trần Dư âu phục đa dạng, nhưng hầu như là đồ OL quen mặc, mặc vào cảm giác lớn hơn vài tuổi, thấy thế nào cũng ra dáng một bộ lão tổng. Tô Đông Ly chưa từng thấy hắn mặc gì ngoài âu phục cùng áo ngủ.

*OL: người làm văn phòng.

Hắn hôm nay vẫn mặc âu phục, nhưng là kiểu ôm sát người , phô bày vai rộng eo hẹp, hai chân cũng đặc biệt thon dài.

Hắn ngày hôm nay không giống lão tổng, tựa như người mẫu cao lãnh cấm dục trên tivi, cùng… bạn trai của người khác.

Hắn còn để kiểu tóc mới, đem tóc mái thường ngày chải chuốt nghiêm túc vuốt ngược ra sau, đặc biệt phát ra hơi thở thanh xuân.

Dù là Tô Đông Ly tự nhận bản thân cũng không phải nhan khống, nhìn thấy hắn dáng dấp như vậy cũng khó tránh khỏi tim đập nhanh hơn một điểm.

*nhan khống: mê/ ghiền mặt đẹp.

Cậu giả trang bình tình đi tới trước mặt Trần Dư, tự nhiên cùng hắn chào hỏi.

Khửu tay đặt trên nóc xe Tràn Dư, trêu chọc hắn “Trang phục đẹp mắt như vậy là muốn làm cái gì? Muốn di trêu hoa ghẹo nguyệt sao?”

Trần Dư cười cười, không nói lời nào, yên lặng thay cậu mở ra cửa ghế phụ.

Xe chạy được một nữa, Tô Đông Ly mới phát hiện đây không phải đường đi tới nơi ở của Trần Dư.

Tô Đông Ly vừa ngắn nhìn Bắc Kinh hoa lệ bên ngoài cửa sổ xe vừa nghĩ dĩ nhiên không phải trực tiếp lăn giường, lẽ nào Trân Dư đổi tính?

Cho nên có chút giận dỗi. Như vậy chẳng phải chính mình tưởng bở.

Bởi vì suy nghĩ này, Tô Đông Ly một đường đều không có cùng Trần Dư nói chuyện.

Chờ xe đi đến nơi, Tô Đông Ly mới lên tiếng hỏi Trần Dư: “Này không phải là đại lâu của các ngài sao? Dẫn tôi tới đây làm cái gì?”

Trần Dư trên mặt mang tươi cười ôn nhu, nghiêng đầu nhìn cậu, trong mắt hiện ta anh đèn tỏa sáng lung linh ở hai bên đường.

Hắn dừng một chút lại nói: “Mang em di ăn cơm. Trên tầng cao nhất của đại lâu Trần thị là nhà hàng của Nhị ca của tôi, hương vị không tồi.”

Tô Đông Ly nhếch một bên lông mày, nhìn chằm chằm Trần Dư: “Trần tiên sinh đột nhiên dổi tính?”

Trần Dư cũng học cậu nhếch lên lông mày, nói: “Tôi hôm nay ăn mặc đẹp như vậy, không khoe khoang cho người khác xem làm sao xứng đáng công sức một tiếng đồng hồ chuẩn bị trước khi ra khỏi cửa?”

Tô Đông Ly cười hắn: “Trần tiên sinh thật yêu cái đẹp.”

Trần Dư “Vui lòng nhận” lời bình của cậu, cũng nói: “Tô tiên sinh không kém bao nhiêu.”

Trần Dư dẫn Tô Đông Ly tiến vào đại lâu.

Tô Đông Ly tại Bắc Kinh mấy năm, lần đầu tiên bước vào trung tâm thương mại phồn hoa nổi danh bậc nhất này, không ngờ là vì một bữa cơm.

Nhà hàng ở tầng cao nhất không hổ là do Trần thị tận lực làm ra vì nhị công tử, một tầng rộng rãi vô cùng lại chỉ có duy nhất một nhà hàng.

Tô Đông Ly bước vào bên trong, nhìn xung quang, dường như không nhìn thấy đầu bên kia.

Bọn họ đi vào, giám dốc đang đứng trước sân khấu thấy Trần Dư liền vội vã hơi khom lưng, cùng hắn vân an, sau đó nhanh nhẹn đưa bọn họ tới chỗ ngồi mà Trân Dư đã sớm đặt trước.

Trần Dư đặt vị trí ngay cạnh cửa sổ, trước mắt chính là Bắc Kinh về dêm đèn hoa rực rỡ. Mà bởi vì xung quanh không có cái nào cao bằng đại lâu của “Trần thị” nên tâm nhìn vô cùng tốt.

Tô Đông Ly nhìn ngắm xung quanh vừa định khen Trần Du một câu liền nhìn thấy trung tâm thương mại so với “Trần thị” thấp hơn một chút ở đối diện đang treo một tấm áp phích quảng cáo điện tử cực đại của V-nix, liền dọa Tô Đông Ly giật nảy mình.

Cậu xoa xoa ngực trái một chút: “Trần tiên sinh thực sự là…”

“Làm sao?” Trần Dư không rõ.

“Nhọc lòng.”

Nghe Tô Tô gọi Trần thúc thúc là ba ba mà tim em xao xuyến =))

Chặng đường trưởng thành của B (phần 2). 

#2015 (tt) 

Năm này có thể nói là năm debut lần 2 của EXO nói chung và sự lột xác của Baekhyun nói riêng. 

Baekhyun đã trở nên trưởng thành hơn, giống như một con sâu chui ra khỏi kén giương cánh bay lên bầu trời rộng lớn vậy. Đủ cứng cáp và đầy nhiệt huyết, phảng phất sự chân thật. 

Mình thích Baekhyun từ năm 2015 trở về sau hơn, vì anh nghiêm túc hơn, cẩn thận hơn, có lẽ cú sốc 2014 đã khiến anh lớn hơn rất nhiều. 

Tháng 3 Baekhyun hứa sẽ tập ym và khoe ở Nhật vào tháng 11 nhưng khi đến tháng 9 hay 10 gì đó ở TQ anh lại bảo đồ ăn ngon lắm ng cứ ăn đi =)))) và đương nhiên tháng 11 anh ko show abs rồi, mình hơi buồn. 

2015 vẫn là một năm thành công rực rỡ của EXO.

#2016 

Để tóm lược 2016 trong một câu thì mình xin được nói “EXO cực kỳ bận rộn”. 

Có vẻ như vì DBSK và Suju nhập ngũ mà đòn gánh tài chính đè nặng lên vai EXO phần nào đó, thật sự là làm việc quần quật cả 1 năm trời ko ngừng nghỉ. 

EXO đã comeback vs 1 concept vô cùng hoành tráng và theo mình MV Monster là MV đẹp nhất từ trc tới giờ. 

Nhóm đã có 6 concert mở màn ở Seoul, Baekhyun đã bất ngờ show abs vào 29/7 và sau đó Chanyeol cũng show. Sehun đã hứa sẽ show abs vào concert dot. 

Tháng 9 mình đã đi concert Thái để gặp EXO lần 2.

2016 thật sự là một năm đầy nước mắt và uất ức, mình sẽ ko bao giờ quên MMA và Mama đã đối xử vs EXO như thế nào. 

À có vẻ như quên nói về Baekhyun. Baekhyun gầy lắm, nhưng mình cảm thấy ổn, Baekhyun nói thích đi giày da để trưởng thành hơn. 

Năm này vẫn là một năm đại thành công đi kèm vs nước mắt.

#2017 

Đầu năm EXO được nghỉ tết nguyên đán. 

Baekhyun đã về Bucheon và live stream trên IG vào sáng mùng 1, sau đó có live stream 2 lần nữa thì phải.

Lịch trình nửa đầu năm có vẻ dễ thở. 

Và cúi năm ư? Đợi cúi năm viết tiếp. 

Kim Ốc Trúc Đông Ly Chương 4

Chân thành xin lỗi bạn nào đã chờ đợi chap mới, mình thật sự cũng không muốn đình công lâu như vậy, thời gian qua mình có chút bận + tâm trạng không tốt + chương này có một số chỗ mình không hiểu được đi hỏi nhiều nơi quen biết cũng không ra = để mãi vẫn không edit xong, khiến cho việc lên chap chậm trễ. Tóm lại là mình xin lỗi nhiều.

Cám ơn những bạn đã nhiệt tình giúp đỡ mình, cám ơn chị Ám Dạ Cung, cám ơn TN đã giúp tao giải nghĩa cơ số chỗ.

Chương 4: Đương nhiên chọn tha thứ cho cậu ấy.

Tại Bắc Kinh, Tô Đông Ly không hề biết đến một mảnh “Ái tâm” của Trần Dư, treo video xong cậu tự hỏi đến thời điểm nào thì Trần Dư mới buông tha cho mình. Người “Bạn trai” này cậu đã vô lực hầu hạ.

Ban đầu Tô Đông Ly muốn xem Trần Dư như bạn trai, cuối cùng cũng không cảm nhận được gì, xem là bạn trai cũng không có được tình yêu mặn nồng. Sau lại muốn xem hắn là bằng hữu, thế nhưng càng cảm thấy hoang đường, cậu cùng với hắn xưa nay đều không tâm sự với nhau. Cho nên không thể làm gì khác hơn ngoài xem hắn là “Kim chủ”, ngài nói cái gì, tôi nghe chính là cái đó.

Nhưng như vậy mệt vô cùng.

Tô Đông Ly tự do quen rồi, không chịu được quản thúc. Nhưng mà Trần Dư tâm huyết dâng trào một cú điện thoại cũng nhất định muốn cậu tiếp đến, khiến cho cậu cảm thấy không hề tự do.

Cậu cũng không để bụng, sẽ không bởi vậy mà oán niệm, thậm chí còn quay lại hống Trần Dư cao hứng, khiến cho hắn nguôi giận. Mà cậu vẫn luôn hi vọng, quan hệ cùng Trần Dư có thể sớm một chút kết thúc.

.

Hôm nay vì có công việc nên cậu phải dậy sớm, thuận tiện nhận được tin nhắn từ người “Bạn trai” khó chiều.

Một câu vô cùng thâm tình: Mấy ngày không gặp, thật sự nhớ em, nếu như tôi vì em mà sớm trở về, không thể trách tôi được.

Thật sự là yêu thương sâu nặng.

Song trong đó chứa đựng bao nhiêu chân tâm, chỉ có Trần Dư tự mình biết.

Tô Đông Ly không trả lời, trực tiếp khóa máy, rời giường đi rửa mặt.

Ngày hôm nay bộ phim đầu tiên cậu tham gia cử hành nghi thức khởi động máy, đoàn phim xác định tốt giờ lành, Tô Đông Ly không muốn đến muộn, liền thẳng thắn dậy sớm hơn một chút.

Đến tổ thời điểm xem như không sớm cũng không muộn.

Tràng vụ vội vàng chạy qua chạy lại, phó đạo diễn tự tay nâng một khỏa đầu heo khổng lồ hướng bàn thờ đã trưng bày sẵn, các diễn viên lớn nhỏ rải rác đứng xung quanh.

Tô Đông Ly quan sát bốn phía, tìm nửa ngày rốt cục nhìn thấy sư huynh cùng công ty đứng ở sau cùng đoàn người. Sư huynh đang tán gẫu với nam chính, dường như rất vui vẻ, mặt mày đều cười thành một đóa hoa.

Tô Đông Ly chần chừ phút chốc, không biết có nên tiến về phía trước hay không, cậu không muốn làm gián đoạn cuộc trò chuyện của hai người, mà đứng một mình một bên trông vô cùng ngớ ngẩn, như thể cậu chẳng phải là minh tinh đang “hồng” hiện nay vậy.

Suy nghĩ một chút, quyết định dẫn trở lý tiến về phía trước.

“Sở sư huynh hảo, Hạng tiền bối hảo.” Tô Đông Ly mỉm cười cùng hai người vấn an.

Sở Tri Vi vô cùng yêu thích hậu bối V-nix, cho nên khi thấy Tô Đông Ly cũng rất vui vẻ, liền cũng cười đáp lại: “Là Đông Ly a. Trước nghe người của công ty nói em tham gia đóng bộ phim này anh còn không tin đâu, quả nhiên là sự thật. Làm sao, Kiều tổng cam lòng để em “Xuất đầu lộ diện?”

Tô Đông Ly thấp giọng cười nói: “Sư huynh đừng nói vậy. Lưu tổng nghe được Kiều tổng đồng ý cho em tham gia diễn bộ phim này, buồn rầu đến mức tóc tai cũng rụng mất vài túm, chỉ sợ thời điểm phim điện ảnh công chiếu, em liền liên lụy đến V-nix bị mắng cùng.”

Sở Tri Vi bị cậu chọc phát cười, vỗ vai cậu cổ vũ, “Không phải sợ, anh cũng từng bị mắng. Khởi đầu luôn là như vậy.” Nói xong nghĩ đến Hạng Lĩnh đứng bên cạnh, liền chỉ vào hắn đối Tô Đông Ly nói: “Hạng đại ảnh đế năm đó lần đầu tiên đóng phim bị mắng đến thảm thiết. Quan đạo bộ phim lần này là đạo diễn thời điểm đó, chỉ vào mũi của hắn mắng ‘Gỗ mục không điêu khắc được’. hiện tại Quan đạo lại cầm kịch bản thỉnh hắn diễn nam chính.”

Hạng Lĩnh lười biếng dựa vàp Sở Tri Vi, mỉm cười nói, “Không dám, không phải là Quan đạo thỉnh.” Sau đó tỉ mỉ đánh giá Tô Đông Ly, nói: “Quan đạo thích nhất dùng hai loại loại hình diễn viên. Một loại là kỹ năng diễn xuất cực kỳ tốt, một loại là vẻ ngoài đặc biệt xinh đẹp. Ông ấy đối với nghệ nhân thuộc hai loại này vô cùng khoan dung độ lượng. Cậu vẻ ngoài tốt như vậy, ông ấy sẽ đặc biệt kiền trì.”

Tô Đông Ly liếc nhìn Hạng Lĩnh, người này với gương mặt tuấn tú cho dù đứng trong một đám nghệ nhân vẫn vô cùng nổi bật, cậu có chút không rõ: “Mạo muội hỏi Hạng tiền bối, anh cũng đẹp như vậy, làm sao lại bị Quan đạo mắng?”

Còn không đợi Hạng Lĩnh trả lời, Sở Tri Vi trước một bước cười nói: “Hắn cơ hồ mỗi màn diễn đều phải NG hơn mười lần, Quan đạo thực sự không thể nhịn được nữa mới mắng hắn một câu. Em sẽ không giống hắn ta thảm như vậy đâu.”

Quả nhiên đúng như nghệ sĩ trên dưới Bách Mộc truyền thông đều nói là flag của Sở Tri Vi lập tốt.

*flag tức là sự việc mấu chốt tạo ta kết quả của câu chuyện.

(Theo mình hiểu ở đây ý nói bạn Sở luôn là người chỉ ra mấu chốt sự việc, kiểu bạn nói một câu là trúng phóc ngay trọng điểm)

Kết thúc nghi thức khai máy, Tô Đông Ly mới diễn hai màn, liền bị Quan đại đạo diễn mắng đến thương tích đầy mình.

Tô Đông Ly kỹ năng diễn xuất tuy rằng không tốt, thế nhưng người vẫn tương đối khiêm tốn, bị mắng nhiều như vậy cũng không thấy sinh khí, chỉ là đỏ tai, lúng túng cúi đầu làm lại.

Quan đạo không còn cách nào khác, đành ra hiệu cho quay phim đóng máy.

Sau đó đem Tô Đông Ly gọi qua một bên.

“Tiểu Tô a, nhóm các cậu Bách Kiều cùng Vương Diệc Linh tôi đều hợp tác qua, bọn họ kỹ năng diễn xuất cũng không tệ, hơn nữa đều rất khắc khổ, rất đáng giá học tập.”

“Xin lỗi Quan đạo, tôi sẽ cố gắng.”

Quan đạo vung vung tay: “Không sao. Diễn kịch không phải chỉ có hình dáng, còn phải có thần. Ai cũng nói diễn kịch muốn nhập vai, nên coi chính mình là nhân vật. Mà nhập vai thế nào? Làm sao hiểu được tình cảm của nhân vật? Không phải chỉ nói ‘Nha, tôi là Hi Bắc, tôi từ nhỏ phụ mẫu đều đã mất, được Hằng công nuôi nấng lớn lên.’ là được.”

Quan đạo cùng Tô Đông Ly nói hơn mười phút, đem nhân vật của Tô Đông Ly tỉ mỉ mà phân tích một lần, sau đó cho cậu một chút thời gian để suy ngẫm.

Kết quả thời điểm quay phim vẫn không thể phát huy.

Kỳ thực Quan đạo vốn có thể để Tô Đông Ly bảo trì trạng thái như vậy mà diễn, vẫn chấp nhận được, dù sao cậu chỉ là nam ba, mà bộ phim còn có một dàn diễn viên khác chống đỡ. Chỉ là Quan đạo đến cùng vẫn mềm lòng, không chịu nổi Tô Đông Ly không học được cách diễn xuất, gương mặt cậu xinh đẹp như vậy, thực sự không nên lãng phí.

Quan đạo phất phất tay, ra hiệu Tô Đông Ly phối diễn cùng ảnh hậu Diêu Sách Nghi: “A Diêu, hướng dẫn Tiểu Tô.”

Diêu Sách Nghi cười đáp lại.

Nàng hướng Tô Đông Ly cười cười, chỉ dẫn cậu: “Cậu không cần sốt sắng, thả lỏng một chút. Ân… Kỳ thực cậu có phát hiện ra Hi Bắc tính cách cùng Lục Sổ khá giống không? Hi Bắc mặc dù là cô nhi, tuổi thơ liền chịu nhiều khinh thường, nhưng hắn chẳng hề tự ti, hắn chỉ là có chút cao ngạo. Hắn bề ngoài lạnh lùng, kỳ thực nội tâm ấm áp. Cậu nghĩ xem, có phải là rất giống Lục Sổ?”

Tô Đông Ly nở nụ cười: “Chị nói như thế, quả thật khá giống.”

“Vậy cậu liền mô phỏng theo ngôn hành cử chỉ của Lục Sổ đi, lúc thường Lục Sổ nói như thế nào cậu liền làm như thế đó, làm được không?”

“Có thể. Em thử xem?”

Diêu Sách Nghi gật đầu: “Hảo, cậu thử nói hai cậu cho chị nghe đi.”

Tô Đông Ly lập tức thu lại tươi cười, hơi xốc mí mắt, lạnh nhạt nói: “Thời điểm Tiểu công gia hồi phủ, ta đi đón hắn.”

Diêu Sách Nghi ngơ ngác, dường như tại một giây kia, Tô Đông Ly liền biến thành Hi Bắc lãnh ngạo —— có lẽ nói, là “biến thành” Lục Sổ.

Nghĩ đến đây, Tô Đông Ly tuy rằng có thể không nắm bắt rõ ràng cảm xúc nhân vật, thế nhưng có thể nhập vai diễn xuất như vậy thực sự là không tồi.

Nàng ngược lại tươi cười, đối Tô Đông Ly nói rằng: “Không sai, rất giống, diễn xuất như vậy là được. Có điều phương pháp kia chỉ là kĩ xảo, về sau vẫn nên nỗ lực nâng cao kỹ năng diễn xuất của ban thân thì tốt hơn. Bất quá năng lực mô phỏng của cậu thật sự tốt. Có thể mô phỏng một chút theo người khác không?”

“Có thể a.” Tô Đông Ly thoải mái nở nụ cười. Sau đó đuôi lông mày hơi nhíu, đôi mắt tùy ý thoáng nhìn: “Trên ghế của tôi toàn là nước, vậy mà không có ai giúp tôi lau sạch sao? “Đại bài” như tôi, một lát nữa mà tức giận đi mất thì Quan đạo của mấy người có mà hối hận.” (Nếu dịch sát luôn thì phải là lát hồi tôi chảnh lên tức giận đi mất thì Quan đạo của mấy người có mà hối hận =))) kiểu ảnh làm giá chảnh chọe ý =))))))

Giống y như thật, quả thực cùng với “Đùa giỡn” lúc sáng của “Đại bài” Hạng ảnh đế giống nhau như đúc.

Diêu Sách Nghi không nhịn được bật cười: “Cậu dám châm chọc Hạng Lĩnh, bộ không sợ anh ta làm khó dễ cậu à?”

“Không sợ, tốt xấu cũng là nghệ nhân của Kiều tổng, không lo lắng.”

Cười cười nói nói, Tô Đông Ly ngược lại thả lỏng rất nhiều, cũng bởi vì Diêu Sách Nghi chỉ điểm, thời điểm quay lần thứ hai sắc mặt Quan đạo dễ nhìn hơn nhiều. Đương nhiên, trong đó cũng có một phần công lao của “lão đại Lục Sổ”.

Liên tục quay cả ngày, Tô Đông Ly mệt không thở nỗi.

Hơn chín giờ trở lại ký túc xá, chỉ thấy được Lục Sổ bé ngoan ngồi ở trên ghế sa lon xem ti vi.

Cậu ngứa tay, đi tới nhéo tiểu khả ái khuôn mặt một cái, nói: “Bảo bối nhi cao lãnh quả thực cứu em lần này.”

“Ồ.”

Tô Đông Ly sớm quen với Lục Sổ cao lãnh, nhận được câu trả lời chỉ có vỏn vẹn một chữ của anh ta vẫn vui vẻ nói tiếp.

“Bạn trai anh đâu?”

Lục Sổ lạnh lùng liếc cậu một cái, “Hải Nam.” Dừng một chút,vẫn là bồi thêm một câu: “Không nên nói lung tung.”

“Nói linh tinh gì vậy? Anh thích anh ấy? Anh ấy thích anh? Một cặp cơ lão trong V-nix?” Tô Đông Ly cười trêu chọc anh ta, dáng dấp tiện hề hề.

Lục Sổ không để ý tới lời cậu nói..

Nhưng mà Tô Đông Ly không chịu bỏ qua, nhìn thấy Lục Sổ đỏ mặt cậu mới chịu, cậu tiếp tục ba hoa trước mặt Lục Sổ: “Nhìn thấy anh như vậy mà em sốt ruột, anh muốn nước ấm luộc ếch tới khi nào? Cứ làm theo lời em nói a, trực tiếp thoát sạch quần áo chui vào chăn của anh ấy, dựa vào sự si hán của anh ấy đối với anh, anh chủ động như vậy anh ấy chắc chắn “chào cờ” đầu hàng? Sau tự nhiên là nước chảy thành sông, muối muối cất cất, khà khà khà, ba ba ba, phu thê song song quản gia hoàn.”

Phải nói tiểu đồng chí Lục Sổ này, tuổi còn quá trẻ, liền không quen ngôn từ, bị Tô Đông Ly nói không hề cãi lại, chỉ có thể đỏ mặt trách cậu một câu: “Không nên nói lung tung!”

Tô Đông Ly mới không them nghe anh ta, lông mày nhíu lại, ngoác miệng ra, liền muốn nói tiếp.

Lục Sổ bị cậu chọc tức muốn chết, duỗi ra hai cái tay ấn hai gò má của cậu, ngăn cản cậu nói tiếp chuyện không đâu.

Tô Đông Ly bị ấn đến môi đều chu lên. Nhưng như vậy còn không dừng lại, cậu ngẩng đầu nói: “Bảo bối nhi anh vẫn là quá nhát gan…”

Lục Sổ hơi dùng sức, trực tiếp đem cậu ấn vào ghế sô pha, hai cái tay vẫn còn ấn lại không cho cậu nói chuyện.

Anh ta khí lực lớn, so với Tô Đông Ly chỉ như gà con này mạnh hơn nhiều, hai tay ấn lại mặt của cậu, chỉ cần dùng hai đầu gối liền ép cho cậu không thể động đậy.

Vương Diệc Linh mở cửa thấy tình cảnh như vậy sợ hết hồn.

Dùng tư thái của một người phổ thông vây xem như cậu ta thì không cách nào nhìn thấy chân tướng sự tình, cậu ta chỉ có thể nhìn vấn đề từ góc độ của chính mình.

Mà góc độ của cậu ta là —— Tô Đông Ly đẹp mắt tóc tai ngổn ngang, quần áo xốc xếch bị lão đại Lục Sổ mặt không cảm xúc áp trên ghế sa lông ở phòng khách, không thể nhúc nhích được.

Hai người tư thế vô cùng quỷ dị, Tô Đông Ly sắc mặt hồng hào, thực sự không thể không khiến người khác nghĩ sâu xa.

Vương Diệc Linh suy nghĩ thoáng qua, sau đó biểu tình hết sức phức tạp nhìn về phía Lục Sổ: “Lục Sổ, Bách Kiều ca mới rời khỏi một ngày…”

Lục Sổ liếc nhìn tay của chính mình, dùng cái đầu cơ lão thông minh trong nháy mắt liền hiểu được ẩn ý của Vương Diệc Linh , nhưng anh ta lười giải thích, buông Tô Đông Ly ra trở về gian phòng của mình.

Vương Diệc Linh nhìn theo Lục Sổ trở về phòng, sau đó nhanh chóng đi tới trước mặt Tô Đông Ly, đè thấp âm thanh mở miệng: “Tiểu yêu tinh cậu đừng có suốt ngày đùa giỡn Lục Sổ! Tôi đã nói với cậu, chúng tôi đều không có đủ sức lực để kiềm chế, mỗi ngày nhìn cậu như  tiểu yêu tinh ‘Làm điệu làm bộ’, sớm muộn không khống chế nổi, qj cậu nha!”

*qj = hiếp =)))))))))))))

Tô Đông Ly xì nói: “Tôi van cậu, chỉ thân thể nhỏ bé này của cậu mà đòi đè ai?”

Vương Diệc Linh: “…” Tức giận, mà lại không cách nào phản bác.

Tô Đông Ly chặn được họng cậu ta, tâm tình tốt vô cùng phất tay một cái, cũng trở về phòng.

Bên này đang là ban ngày, Tô Đông Ly vô cùng tiêu sái, Trần Dư xa cách vạn dặm lại không ngủ được.

Hắn nằm ở trên giường trằn trọc trở mình, nhớ tới trước khi đi ngủ xem được một đống này kia trên weibo, càng thêm buồn bực.

Hắn biết V-nix từ lúc ra mắt vẫn luôn rất hot, trung tâm thương mai đối diện công ty của hắn treo một tấm áp phích quảng cáo cực đại của V-nix. Hắn cũng biết Tô Đông Ly nhân khí cao, miến muốn sinh hài tử cho cậu xếp hàng dài. Thế nhưng hắn hoàn toàn không nghĩ đến mấy tiểu cô nương này lại đem tiểu tình nhân của hắn cùng với một nam nhân khác ghép thành đôi, viết ra một đống đồng nhân văn loạn thất bát tao!

Hắn nhớ đến cảnh H trong một bộ truyện “nghiêm túc”. Bên trong”Tô Đông Ly” ở trên giường nhiệt tình như lửa, vịn lưng “Nghiêm Thu” tận tình ngâm nga, tư thế bị ép thay đổi một cái lại một cái, lại không chút nào dị nghị.

Trần Dư lúc đó một bên xem một bên ở trong lòng phun tào: Tô Đông Ly ở trên giường mới sẽ không chủ động như thế, cậu là bị động, lạnh nhạt, không nói tiếng nào.

Cái truyện “nghiêm túc” này cũng chỉ là tưởng tượng, nhưng hắn vẫn vì thế sinh khí.

Hắn đột nhiên như có được cảm xúc mà tuổi này vốn nên có, lột đi trầm ổn nhã nhặn vỏ bọc bên ngoài, biến thành một thanh niên thích ăn dấm chua.

Nha, ghen.

Hắn đang ghen.

Đơn giản rõ ràng ngắn gọn, lời ít mà ý nhiều, lý giải phi thường tốt.

Nếu vậy, mình thích cậu ấy sao?

Trần Dư trợn tròn mắt, ban đêm tại New York đèn đuối rực rỡ tự hỏi chính mình.

 

 

Tâm trạng quá tệ T_T

Tâm trạng của mình đang tệ tệ tệ kinh khủng, suy sụp tinh thần trầm trọng, mình ít khi như vậy lắm nhưng cứ hễ suy sụp là khó vực dậy nỗi. 

Mình đã hy vọng nhiều bao nhiêu chứ, mình đã chi bao nhiêu tiền chứ, cuối cùng SM đáp trả lại mình với 2 màn comeback ko như mong đợi. Đây là hit đó hả SM? Là Growl thứ 2 hả SM? Có thấy hit nào mà chật vật digital thế ko? 

Thậm chí năm nay còn ko bằng 2014-15-16 nữa chứ đừng nói gì 2013. Bây giờ mình thật sự chỉ muốn khóc lên thôi vì mình sợ lắm, mình chỉ mong mỏi năm nay nữa thôi, chỉ năm nay thôi mà năm sau thoái vị cũng được 😭 😭😭😭

Trong 9 năm là fan Kpop đây là lần đầu tiên mình muốn từ bỏ làm fan gơn, o muốn làm nữa, thật sự sợ bản thân cuối năm nay sẽ khóc mù mắt. 

Buồn vãi ra 😞 buồn đ để đâu cho hết 😞

Kim Ốc Trúc Đông Ly Chương 3

Sáng (trưa) ngủ dậy thấy nhà lá của mình dược lên KTĐM mà hoảng hốt, quyết định edit truyện này vì yêu thích là chính chứ không có ý định lấn sân edit 😦 hy vọng trình đọ edit kém cỏi của mình sẽ không khiến các bạn khó chịu khi đọc truyện 🙂 nếu có gì không thích thì góp ý cho mình nhé 🙂 còn không thì thả like cổ vũ thôi là được 🙂

Chương 3: Coi như cậu ấy là tiểu hài tử.

Tô Đông Ly sớm thông báo cho người đại diện, ăn tối xong liền lái xe của Nghiêm Thu đến chỗ của Trần Dư.

Trên đường gặp kẹt xe, lộ trình mười phút lại đi hơn nửa giờ.

Tô Đông Ly có điểm sốt ruột, sớm biết còn không bằng cưỡi xe đạp.

Mà chờ đến khi cậu thật vất vả đến trước cửa tiểu khu thì nhận được tin nhắn của Trần Dư.

—— lâm thời phải bay đi New York, đêm nay không cần đến.

—— tôi đến rồi. 【 mỉm cười 】

—— xin lỗi, vậy em đừng trở về, cứ ngủ lại nhà tôi đi. Bảo vệ nơi đó tôi đã nói qua, chỉ cần xoát mặt là được. Trở về bồi thường cho em.

Tô Đông Ly lười trả lời, chuẩn bị cất điện thoại liền lần nữa nhận được tin nhắn của Trần Dư.

—— hôn một cái.

—— nằm mơ!

—— thả em một tuần, khi nào trở về tính tiếp

—— ngài khi nào thì về nước?

—— không xác định, nhanh nhất năm ngày.

—— moa moa ta! Bắn tim ~ [Vì cái dòng tin nhắn này mà phải chạy đi hỏi lung tung người :))]

Trần Dư nhìn tin nhắn cuối cùng Tô Đông Ly mà không nhịn được mỉm cười.

Hắn từ trước đến nay luôn yêu thích vẻ ngoài xinh đẹp, lúc trước ở chung với vài người, mỗi người đều tinh xảo đẹp đẽ, bất quá tuổi đều là hai mươi ba hai mươi bốn trở lên, cho nên đều có sự bình tĩnh, hiểu chuyện của người thành niên.

Tô Đông Ly không giống vậy, cậu mới hai mươi tuổi, tuổi trẻ vô cùng, dù cho nhìn bên ngoài có vẻ như là người có tính tình trưởng thành, nhưng đôi khi lại vô tình lộ ra bộ dáng thiếu niên đáng yêu.

Trần Dư luôn bị bộ dáng dáng lơ đãng mà biểu lộ tính tình của cậu đánh động, cũng thường thường cố ý trêu chọc cậu.

Vô cùng thú vị.

Trần Dư lật qua lật lại hòm thư, xác nhận không có tin gì mới, liền tắt điện thoại, thả vào trong túi, dẫn mấy vị thư ký, trợ lý đi tới cửa lên máy bay.

Tô Đông Ly trở lại ký túc xá, trả chìa khóa xe cho Nghiêm Thu, tắm rửa sạch sẽ liền về phòng ngủ.

Cậu nằm trên giường nghịch điện thoại di động.

Ngày hôm nay weibo yên tĩnh như kê, xem ra không có bát quái để hóng.

Cậu liền dùng tên của chính mình để tìm kiếm.

Như thường lệ vẫn là một đống thổ lộ gửi cho cậu.

Cậu bỗng dưng có điểm muốn thở dài, mấy tiểu cô nương tâm tâm niệm niệm, muốn sinh hầu tử cho người ta, người ta lại thành “Bạn trai” người khác, thật thảm. Cậu muốn up weibo bảo các fan đừng ship cp Bách Kiều cùng Lục Sổ nữa, ship hai người này chẳng khác gì ngậm một cục đường trong miệng mãi không tan.

Cậu suy nghĩ một chút, quyết định up weibo cho fan xem, miễn cưỡng làm bồi thường.

V-nix Tô Đông Ly:

Ngủ ngon.

【 tranh ảnh 】 【 tranh ảnh 】

Hình ảnh là hai tấm hình tự sướng còn tồn trong điện thoại.

Ngày mai Tô Đông Ly không có lịch trình, cậu nằm đến chín giờ mới rời giường.

Thời điểm mở mắt không khỏi thở dài.

Nghề nghiệp như bọn họ, thời điểm bận rộn thì ngóng trông nghỉ ngơi, chân chính nghỉ ngơi lại không biết làm cái gì. Người bình thường vẫn còn có thể đi dạo phố, xem phim, cậu gần đây tương đối hồng, đi dạo phố đều không làm được, chỉ có thể ở ký túc xá nằm phơi thây.

Mệt mỏi.

Tô Đông Ly chậm rãi xuyên quần áo, rửa mặt xong xuôi, sau đó tại ký túc xá ngoại trừ gian phòng của Lục Sổ lượn một vòng,, liền phát hiện một cái “Người sống”.

Cậu dựa vào khung cửa, đối với cái người đang hết sức tập trung chơi game trên máy tính mở miệng: “Thu Thu, anh hôm nay không có lịch trình à?”

Nghiêm Thu vô cùng lợi hại, trên đầu mang tai nghe lóe ra âm thanh náo nhiệt trong game, tay nắm chuột, tay liên tục gõ lên bàn phím chỉ huy nhân vật trong game vung vẩy lưỡi dao sắc, còn có thể phân tâm trả lời cậu.

Nhưng anh ta không rảnh nhìn cậu, chỉ đối màn hình nói: “Ban đầu công ty gọi anh tới thảo luận về dự án solo, anh buổi sáng hẹn bang chiến, liền cùng công ty nói không rảnh, không ra solo.”

“…” Tô Đông Ly sửng sốt nháy mắt, biểu tình có chút một lời khó nói hết.

Nhưng cậu lập tức nghĩ đến, tại Nghiêm Thu trong mắt ca sĩ là “Nghề phụ”, game mới là “Chủ nghiệp”, vì vậy bình thường trở lại.

Cậu buông xuống hai tay đang vòng trước ngực, đi tới bên cạnh Nghiêm Thu, nói: “Còn bao lâu? Đánh xong dẫn em đánh một ván.”

Nghiêm Thu quay đầu nhìn cậu: “Cậu muốn chơi game sao?”

Tô Đông Ly gật gật đầu.

Nghiêm Thu lập tức quay đầu lại, liếc nhìn tình hình trận chiến, sau đó đối Tô Đông Ly nói: “Chờ anh năm phút đồng hồ. Cậu trước đi phòng khách mở máy chơi game đi.”

Tô Đông Ly nghi hoặc: “Không đánh bản này à?”

Nghiêm Thu: “Không chơi, quá nhàm chán. Anh mới mua ( giác đấu ) phải hai người chơi mới thông bảy quan, cậu theo anh đánh đi.”

Tô Đông Ly không việc gì, ngược lại cũng có thể giết thời gian, liền đồng ý.

Nghiêm Thu thấy cậu đáp ứng, liền bắt đầu lưu loát tăng nhanh tốc độ gõ máy.

Bên này Tô Đông Ly vừa mở xong máy, Nghiêm Thu cũng đã tắt máy vi tính.

Anh ta hứng thú bừng bừng ôm tay cầm mở ra kho game.

Không trách anh ta cao hứng như thế, dù sao tổ hợp nhân số quá ít, tìm đồng đội thích hợp cùng anh ta chơi game tương đối gian nan.

V-nix nhòm này ——

Lục Sổ là đóa cao lĩnh chi hoa, Nghiêm Thu không dám đụng vào; Bách Kiều lão yêu kề cận Lục Sổ, căn bản không rảnh phản ứng anh ta; Vương Diệc Linh nguyện ý cùng anh ta chơi, chỉ là trình độ tàn phế. Vì vậy còn sót lại một Tô Đông Ly có thể dùng một chút, may mà Tô Đông Ly trình độ rất cao, bởi vậy Tô Đông Ly trong tâm Nghiêm Thu quả thực là đồng đội tốt nhất.

Nhưng tương đối đáng tiếc, Tô Đông Ly chỉ có khi nào buồn chán mới nguyện ý chơi game.

Hai người liên tiếp chiến năm tiếng, bữa trưa tùy tiện gọi hai phần thức ăn ngoài, rốt cục dánh tới 127 quan.

Tô Đông Ly thả xuống tay cầm, xoa bóp cổ tay, miễn cưỡng đối Nghiêm Thu nói: “Thu Thu, như vậy được rồi, lần tới lại đánh tiếp.”

“Lần tới không biết chờ tới khi nào cậu mới rảnh. Cậu ngày hôm nay theo anh đánh cho xong đi, ngược lại chỉ còn 74 quan.”

“…” Tô Đông Ly tâm tính thiện lương nghĩ mà thương, đứa nhỏ này chơi game như vậy sớm muộn đột tử.

Cậu thở dài, đang muốn mở miệng khuyên nhủ Nghiêm Thu không nên trầm mê game không biết kiềm chế, dù sao tiếp tục chơi như vậy cậu sớm muộn cũng xong đời.

Còn không kịp há mồm, cửa ký túc xá liền bị đẩy ra.

Vương Diệc Linh lẩm bẩm tiến vào.

Tô Đông Ly thở phào nhẹ nhõm —— may là hài tử còn có “Mẹ ruột”, có thể bảo đảm sinh mệnh khỏe mạnh.

Quả nhiên Vương Diệc Linh vừa nhìn thấy màn hình TV trong phòng khách hiện lên thành tích huy hoàng “127” liền nổi đóa.

“Tô Đông Ly cậu cái tên khốn kiếp này liền bồi Nghiêm Thu chơi game! Cậu không biết anh ta chơi game liền không thể dừng lại sao? Nghiêm Thu tôi nói với anh bao nhiêu lần ? Không thể liên tục chơi game vượt quá một tiếng đồng hồ! Một ngày chỉ có thể chơi ba tiếng! Anh xem như gió thoảng bên tai thôi đúng không? Anh có tin tôi đem kho game xóa sạch sẽ không ? !”

Vô tội bị liên lụy Tô Đông Ly không dám cãi lại, điệu thấp hướng gian phòng chạy trốn.

Nghiêm Thu cũng không dám cãi lại, nhưng anh ta cũng không dám trốn, chỉ có thể ảo não đứng thẳng, sau đó bé ngoan thu thập này đó bừa bộn khắp nơi trên mặt đất.

Tô Đông Ly trốn vào trong phòng còn có thể nghe đến Vương Diệc Linh đang mắng Nghiêm Thu.

Cậu ngẫm lại đều cảm thấy được Nghiêm Thu thảm, rõ ràng Nghiêm Thu so với Vương Diệc Linh còn lớn hơn, nhưng vẫn chịu sự quản chế của cậu ta, thỉnh thoảng vì thèm chơi game mà bị mắng, có khi còn bị vài trận đòn, lòng chua xót quả thực một lời khó nói hết.

Nhưng cậu cẩn thận nghĩ lại, bọn họ là một người muốn đánh một người muốn bị đánh, Nghiêm Thu yêu thích Vương Diệc Linh như vậy, bị đánh phỏng chừng cũng là tình nguyện.

Vừa nghĩ như thế, cậu lại cảm thấy công ty thật thảm, tạo ra tổ hợp năm người, ba cái là cơ lão, còn lại Bách Kiều cùng Vương Diệc Linh cũng thẳng không biết đến khi nào, nói không chắc ngày nào đó tỉnh lại sau giấc ngủ liền cong. Quả thực đáng sợ.

Mà chờ cậu lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy hai cuộc gọi nhỡ của Trần Dư cùng ba cái tin nhắn chưa đọc, cậu cảm thấy người thảm nhất có lẻ là chính mình.

Tô Đông Ly thoáng thấp thỏm mở ra cửa sổ trò truyện, chuẩn bị gọi lại cho Trần Dư, nhưng mà cậu nhớ tới New York giờ khắc này đã là hừng đông ba, bốn giờ sáng, cậu gọi tới chẳng khác gì quấy rối, vì vậy yên tâm thoát khỏi cửa sổ trò truyện.

New York, sáng sớm bảy giờ rưỡi.

Trần Dư bị đồng hồ báo thức đánh thức, vẫn có chút mông lung buồn ngủ.

Hắn duỗi dài cánh tay bắt lấy điện thoại di động, nắm được liền tiện tay mở ra khóa màn hình, thuận lợi nhìn thấy hiển thị tin nhắn chưa đọc được đánh dấu màu đỏ.

Hắn mở ra, liền trông thấy Tô Đông Ly gửi cho hắn mười mấy cái tin nhắn, cơ hồ tất cả đều là những chuyện thú vị nho nhỏ, Trần Dư trầm thấp cười, hai cánh môi không khép lại được.

Thời điểm kéo đến mấy cái cuối cùng tâm chợt run lên, giật mình.

—— chào buổi sáng, Trần Dư.

—— Tâm trạng có tốt không a? Hi vọng ngài mỗi ngày đều vui vẻ.

—— New York có phải đang mưa hay không? Phải chú ý giữ ấm.

Cậu dĩ nhiên không phải đột nhiên bắt đầu quan tâm chính mình, trở nên quan tâm tâm trạng cùng vấn đề ấm lạnh của hắn. Đại khái chỉ là bởi vì ngày hôm qua không có nhận điện thoại của chính mình, sợ sệt mình không bỏ qua cho cậu ấy, mà trở nên ân cần. Nhưng ân cần như vậy không có vẻ dối trá, ngược lại khiến lòng Trần Dư tê ngứa, trái tim run rẫy.

Trần Dư ngón tay vuốt ve điện thoại di động, đột nhiên có chút muốn nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Tô Đông Ly. Vì vậy rời giường, đánh răng rửa mặt, lại tiến vào trong chăn giả bộ bộ dáng mới vừa tỉnh ngủ, mở ra video trò chuyện.

Bên kia rất nhanh liền nhận.

Hình ảnh lóe lên, Trần Dư liền nhìn thấy trên màn hình cười đặc biệt xán lạn Tô Đông Ly.

Trần Dư trong lòng run lên, tay cũng run, suýt nữa muốn ném điện thoại di động ra xa.

Hắn mặt đối mặt nhìn Tô Đông Ly rất nhiều lần. Vì Tô Đông Ly đẹp mắt, hắn thậm chí chụp lại vài tấm làm khóa màn hình cùng hình nền tin nhắn., cũng coi như là cả ngày lẫn đêm đều trông thấy. Nhưng hắn đối với cậu vẫn  không thể miễn dịch, lúc vị đại minh tinh này nở nụ cười, hắn dường như đều rơi vào mê muội.

Hắn nỗ lực ức chế chính mình không nên bị tiểu yêu tinh này đầu độc, nét mặt nghiêm nghị, làm bộ không vui đối tiểu yêu tinh nói: “Ngày hôm qua làm sao không nhận điện thoại?”

Tô Đông Ly vô tội nói: “Bận chơi game, không có xem điện thoại di động. Ai cũng có thời điểm bận rộn nha, có đúng hay không? Ngài xem nếu như tôi đang ghi hình hoặc là đóng phim, bận rộn từ sáng đến tối cũng sẽ không chú ý điện thoại di động. Không thể bởi vì tôi đang nghỉ ngơi, liền muốn tôi mọi thời khắc đều chú ý nha. Có phải hay không, Trần tiên sinh?”

Cậu ngoẹo cổ khẽ mỉm cười, cuối cùng còn đối Trần Dư hơi chớp mắt trái, như là đối với hắn làm nũng.

Cậu đại khái là biết mình dáng dấp như vậy đẹp mắt nhất, nhất định phải đối với hắn làm duyên làm dáng, khiến hắn mềm lòng.

Trần Dư không khỏi suy nghĩ: Ai nói Tô Đông Ly kỹ năng diễn xuất không tốt ? Cậu ấy kỹ năng diễn xuất rõ ràng rất tốt, giả bộ vô tội, làm cho hắn đối với cậu một điểm cũng không tức giận được.

Hắn muốn trách cậu: Tôi là Trần Dư, là kim chủ của em —— coi như em không thừa nhận, thế nhưng tôi muốn cho em biết chuyện này không phải chỉ một câu nói là xong, em dám không tiếp điện thoại tôi? Đừng nói em đang nghỉ ngơi, du cho đang ghi hình, hay đóng phim, tôi gọi tới em liền phải tiếp ngay lập tức.

Mà nhìn cậu khả ái như vậy, càng không đành lòng, chỉ thở dài, nói: “Tôi mười hai giờ gọi cho em một cuộc điện thoại, một giờ thêm một cuộc, em bận rộn hơn một giờ không thèm nhìn điện thoại di động?”

Tô Đông Ly vẫn là cười, “Xin lỗi Trần thúc thúc, đừng giận tôi a.” Nói xong lại nghĩ tới cái gì lại nói: “Ngài một giờ gọi điện thoại cho tôi, chẳng phải là ngủ rất trễ sao? Vậy ngài ngủ tiếp đi, tôi không quấy rầy nữa. Tái kiến a.”

Nói xong cậu vội vội vàng vàng muốn kết thúc cuộc gọi, liếc nhìn sắc mặt Trần Dư, cuối cùng không dám cúp máy, vì vậy đối với hắn cười, ra hiệu hắn đóng video.

Trần Dư nhìn dáng dấp của cậu, bất đắc dĩ kết thúc trò chuyện.

Treo video, Trần Dư cầm điện thoại di động, suy nghĩ chính mình không phải là quá mức sủng nịch Tô Đông Ly đi? Cậu ở chung với hắn không nhiều lắm, trong ngày thường đối với hắn lạnh nhạt, xưng hô cũng là Trần thúc thúc, Trần Dư, Trần tiên sinh một trận kêu loạn. Trên giường ngược lại yên tĩnh, thường thường không nói một lời, lần trước còn dám to gan ngủ giữa chừng. Không nói quan hệ kim chủ này có cái ai như hắn hào phóng như thế, tiểu nghệ nhân có cái nào như Tô Đông Ly làm càn như thế, ngay cả quan hệ tình nhân thông thường, làm bạn trai, làm trượng phu, cũng chưa chắc có mấy ai có thể như vậy khoan dung người yêu.

Trần Dư một bên mặc quần áo một bên nghĩ, lần tới phải mắng cậu vài câu, để cho cậu không dám tùy ý làm bậy. Mà hắn nhớ tới khuôn mặt Tô Đông Ly vẫn còn hiện ra một tia non nớt tuổi trẻ, lại cảm thấy cậu dù sao cũng còn nhỏ, bất quá chỉ mới hai mươi tuổi, chính mình lớn hơn cậu vài tuổi, liền bỏ qua cho cậu đi.

Coi như cậu ấy là tiểu hài tử.

 

[Mục Lục][Xán Bạch] Cục Bông và Chó Bự

Tác giả: Seme of Chanyeol. 

Vai chính: Xán Liệt và Bạch Hiền.

Văn án

Đây là một chuỗi những mẫu truyện ngắn xoay quanh Xán Bạch, viết từ lúc bọn họ còn là hai đứa trẻ dáng yêu, sau đó là thiếu niên tuổi nổi loạn, rồi từng bước trưởng thành, trở nên cứng cáp, trầm ổn, trở thành những người đàn ông dám nghĩ dám làm, biết chịu trách nhiệm cho cuộc đời của mình. Truyện bởi vì là một chuỗi kéo dài nên có thể sẽ không có cái kết, toàn văn ngọt ngào.

Giải thích bên lề: Ý tưởng ban đầu của truyện hoàn toàn giống như văn án, nhưng tác giả tay phế không chắc chắn sẽ viết được liên tục, khi nào có hứng mới có thể viết tiếp ^^ tha thứ tác giả càng già càng lười ^^

1. Cục bông, về thôi | 2. Chó bự ngốc

3. Anh muốn thơm em  | 4.  Vậy anh sẽ đèo em đi cả đời này nhé?

5. Anh đi nhé? | 6. Hè năm thứ 2 trung học

7. Hè năm thứ 3 trung học  | 8. Anh không về?

9. Chuyện ngày bé | 10. Tái ngộ

11. Một thời niên thiếu | …..

Kim Ốc Trúc Đông Ly Chương 2

Chương 2: Lão lưu manh.

“Trần thúc thúc” vô cùng bận rộn, liên tiếp nửa tháng đều không liên lạc với Tô Đông Ly. Tô Đông Ly thậm chí cho rằng Trần Dư đột nhiên nghĩ thông suốt, buông tha cậu.

Đáng tiếc chuyện đó không thể xảy ra.

Trần Dư tiên sinh rõ ràng “Lãnh khốc vô tình”.

Mà hắn “Lãnh khốc vô tình” rất sớm được chứng minh.

Ngày hôm nay Tô Đông Ly vừa mới hoàn thành một bộ ảnh, mệt đến mức lên xe liền ngã đầu ngủ, kết quả nửa đường bị điện thoại chấn động đánh thức.

Là tin nhắn của Trần Dư, nói tài xe lập tức sẽ đi đón cậu, hỏi cậu đang ở đâu.

Tô Đông Ly nổi giận muốn mắng người.

Cậu hậm hực trả lời, ngón tay dường như muốn đem màn hình đâm thủng.

—— không đi, vô cùng mệt mỏi.

—— ngoan, tôi nhớ em.

Tô Đông Ly thở dài, không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ gửi qua một địa chỉ ở gần ký túc xá của cậu.

Xe bảo mẫu lái đến cửa tiểu khu, Tô Đông Ly cùng Dương ca chào hỏi liền xuống xe, quay đầu đi đến địa điểm đã gửi cho Trần Dư.

Cậu gửi cho Trần Dư là địa chỉ của một quán cà phê —— cậu muốn mua một ly cà phê thuận tiện chờ tài xế dến đón.

Cậu kỳ thực không thường uống cà phê, thế nhưng ngày hôm nay quá mệt mỏi, lại sắp có một hồi “Ác chiến”, vì vậy chỉ có thể đi mua cà phê vực dậy tinh thần..

Cũng không biết có hữu dụng hay không.

Cậu lần thứ hai ở trong lòng sâu sắc thở dài.

Tô Đông Ly còn chưa uống hết cà phê, chiếc xe giống với lần gặp mặt trước được tài xế của Trần Dư lái đến trước mặt

Tô Đông Ly liếc mắt nhìn một cái.

Cậu nhớ kĩ lần trước, chiếc xe này màu đen, biển số xe là cặp cố 68 xen kẽ (mình đoán là 68686 vì QT để là liền sáu liền tám)

Trần tiên sinh rõ ràng cũng là cái tục nhân.

Tô Đông Ly thở ra một hơi, sau khi mở cửa lên xe, thuận tiện cùng tài xế tiên sinh hỏi thăm một chút.

“Xin chào, lại gặp mặt. Trần Dư ngày hôm nay không bận sao?”

Tài xế đại khái khoảng ba mươi, bốn mươi tuổi, bộ dáng thành thật, trầm ổn.

Hắn lễ phép mà trả lời Tô Đông Ly: “Tô tiên sinh hảo. Trần tổng ngày hôm nay đi công tác vừa trở về.”

“Ồ.” Tô Đông Ly nhấp một hớp cà phê, không hỏi thêm gì nữa.

Tài xế không đưa Tô Đông Ly tới khách sạn, mà đem cậu đến một tiểu khu xa hoa.

Chiếc xe kiểu dáng bình thường chậm rãi đi tới đại môn.

Bảo an nhô đầu ra liếc nhìn biển số xe cùng tài xế liền sảng khoái cho qua.

Sau đó tài xế tiên sinh cẩn thận đưa cậu đến dưới lầu, lại xuống xe giúp cậu bấm số tầng, mới yên tĩnh ly khai.

Tô Đông Ly đứng ở bên trong thang máy, buồn bực ngán ngẩm mà liếc nhìn bảng số.

Tầng mười tám.

Đủ cao, Tô Đông Ly nghĩ nếu bị cúp điện hay thang máy bị hỏng thì thật thú vị..

Nhưng mà thang máy vững vàng đến tầng mười tám.

Tầng này chỉ có một hộ của Trần Dư.

Cậu đi tới trước cửa nhà, muốn nhấn chuông cửa, lại nhìn thấy khóa mật mã trên cửa.

Cậu nhíu mày, chốc lát liền khẽ cười.

Trần Dư tắm xong đi ra, liếc nhìn đồng hồ treo trên tường.

Từ lúc tài xê đi đón Tô Đông Ly đã qua hai mươi phút, nơi này cách ký túc xá của cậu ấy rất gần, không thể còn chưa tới.

Hắn nhíu nhíu mày.

Đang muốn đi phòng ngủ lấy điện thoại gọi cho Tô Đông Ly, lại nhìn thấy người hắn đang chờ rúc vào ghế sa lon nghịch điện thoại.

Hắn phải thừa nhận là bản thân hết sức kinh ngạc..

Mà loại tâm tình “Kinh ngạc” này rất hiếm có.

Nhưng Tô Đông Ly giờ khắc này làm cho hắn kinh ngạc.

Hắn nhượng tài xế đi đón Tô Đông Ly thời điểm đã dặn dò không cần đưa Tô Đông Ly lên lầu, như vậy tài xế sẽ không giúp Tô Đông Ly mở cửa, càng không thể nói mật mã mở cửa cho Tô Đông Ly.

Cho nên hẳn là Tô Đông Ly tự mình mở cửa?

Rất thông minh. Hắn nghĩ.

Sau đó hắn tùy ý liếc mắt nhìn cách cửa đã khép lại, đi tới trước mặt Tô Đông Ly, vuốt mái tóc mềm mại của cậu.

“Trần Dư đồng chí, tôi mệt chết đi được. Không nên trêu chọc tôi, nếu không tôi liền cắn ngài.” Tô Đông Ly nói.

Cậu lúc nói chuyện lười biếng khép mí mắt, chân thon dài co ro trên ghế sa lon, phảng phất biến thành nho nhỏ một đoàn.

Rất đáng yêu.

Trần Dư phát hiện mình càng ngày càng yêu thích người này.

Dù sao cậu đáng yêu lại mỹ lệ, còn có điểm thông minh.

Hắn cúi người hôn lên môi thanh niên đáng yêu trước mặt.

“Em làm sao đoán được mật mã ?”

Tô Đông Ly thoáng chốc bật cười, cậu cười rất dễ nhìn, lại uể oải nói: “Ngài đoán xem?”

“Không biết.” Trần Dư cũng cười.

“0618.” Tô Đông Ly thật nhanh nói ra bốn con số: “Chứng mình nhân dân của ngài —— lần trước tôi vô tình nhìn qua.”

“Vậy em liền biết đây là mật mã? Cửa nhà tôi chỉ có thể nhập sai một lần.”

 

“0. 618, tỉ lệ hoàng kim, nếu chứng minh thư của tôi cũng có bốn con số tốt như vậy, tôi cũng dùng. Hơn nữa ngài còn quá mức tầm thường, biển số xe đều là sáu a tám a, cửa phòng mật mã có thể khác sao?”

Trần Dư bật cười, cười đến rất vui vẻ, thậm chí sau đó còn ngẩng đầu lên bắt đầu cười lớn.

Cười xong hắn liền khen Tô Đông Ly: “Thật thông minh.”

Tô Đông Ly khóe miệng như trước giương lên, cậu ngẩng đầu nhìn Trần Dư: “Trần thúc thúc thật biết hống người vui vẻ.”

Trần Dư đáy mắt ngậm lấy cười, quay người trèo lên sô pha, đè lên người Tô Đông Ly, cách cậu rất gần nói: “Em biết rõ tôi bao nhiêu tuổi, còn gọi tôi là Trần thúc thúc? Tôi già như vậy sao?”

Tô Đông Ly vỗ vỗ lưng hắn: “Không cần để ý những chi tiết này, ngài cũng có thể gọi tôi là Tô ba ba.”

Trần Dư: “…”

Không khí nháy mắt yên tĩnh.

Nhưng mà Trần Dư cũng không có tức giận Tô Đông Ly không biết giữ mồm giữ miệng, hắn chỉ là nhíu mày, liền dựa sát vào, lưỡng cánh môi dường như dính vào trên môi Tô Đông Ly, nhẹ giọng đối với cậu nói: “Em có biết ba tôi là ai không mà dám loạn đùa giỡn?”

Tô Đông Ly đẩy hắn ra, nhảy xuống ghế sô pha hướng buồng tắm đi đến.

Cậu vừa đi vừa cười: “Không biết, chẳng cần biết ông ấy là ai cả.”

Cậu đi tới cửa phòng tắm, mới như nhớ tới cái gì, quay đầu đối Trần Dư nói: “Làm phiền Trần thúc thúc tìm cho tôi cái khăn lông cùng một bộ đồ ngủ, cảm tạ.”

Trần thúc thúc rất nhanh mà đưa cho cậu một cái khăn tắm cùng một bộ đồ ngủ, còn cẩn thận tìm quần lót mới cho cậu.

Tô Đông Ly duỗi một đoạn trắng nõn cánh tay từ buồng tắm ra nhận lấy quần, sau đó cấp tốc tắm xong mặc áo ngủ đi ra.

Cậu từ buồng tắm đi ra, mặc đồ ngủ, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra đi vào trong phòng, vén chăn lên, rồi tùy ý leo lên giường nằm, cũng tiện tay tắt đèn, còn giả vờ giả vịt cảm thán: “Ai, buồn ngủ quá a. Đi ngủ sớm một chút đi.”

Trần Dư nhìn Tô Đông Ly diễn kịch, cảm thấy thú vị.

Sau đó hắn cũng tự nhiên lên giường.

Tô Đông Ly nhắm mắt, bị chăn bao ấm áp dễ chịu, cảm giác mình một giây sau liền có thể ngủ.

Nhưng là một giây sau cậu không có thể ngủ được, ngược lại mở mắt ra, vì có một cách tay linh hoạt thuận theo quần ngủ thùng thình mà mò vào, sờ lên chân của cậu.

Tô Đông Ly nghiêng đầu, nhìn về phía Trần Dư, ngữ điệu bình thản mắng hắn: “Lão lưu manh!”

Trần Dư cong mắt, không phản bác, chỉ dựa sát vào, hôn lên môi cậu.

Hắn cùng với Tô Đông Ly ngắn ngủi hai lần gặp gỡ đều biểu hiện mười phần ôn nhu, ở trên giường biểu hiện càng rõ ràng.

Hắn là người ôn nhu, cẩn thận.

Lúc này, tay hắn kiên nhẫn sờ soạng, miệng cũng không dừng lại.

Hắn tinh tế hôn Tô Đông Ly, phảng phất đối với cậu có một khoang thâm hậu dày đặc yêu thương.

Hắn chậm rãi tiến vào.

Trần Dư không thích ở trên giường nói nhiều, tình cờ chỉ hỏi “Có đau hay không?” Đã là không sai biệt lắm.

Tô Đông Ly càng lười biếng, ngay cả thanh âm cũng không phát ra.

Cho nên lúc này đèn tắt, chỉ có ánh trăng rọi vào trong phòng, Trần Dư làm qua hồi lâu, Tô Đông Ly thoáng gấp gáp suyễn. Hơi thở phát ra đều không nghe thấy, mới phát hiện Tô Đông Ly đang ngủ.

Cậu đang ngủ.

Cậu thế mà ngủ thiếp đi.

Trong khi cả hai đang làm mới được một nửa.

Quả thực vô cùng nhục nhã.

Trần Dư tức điên, giây sau liền muốn mở đèn trên đầu giường phát giận một trận. Thế nhưng nguyệt quang trong trẻo ánh vào, rọi trên khuôn mặt Tô Đông Ly, thấy rõ một bộ ngoan ngoãn.

Trần Dư dựa sát vào nhìn dáng dấp khi ngủ của cậu, yên tĩnh liền phiêu lượng.

Hắn lại nghĩ tới Tô Đông Ly hai ngày nay vội vàng tuyên truyền ca khúc mới, lịch trình một cái lại một cái đuổi tới.

Một bụng hỏa trong khoảnh khắc liền tắt.

Tiện đà liền an ủi chính mình: Cũng không phải không biết cậu ấy “lãnh cảm”, cùng cậu tức giận cái gì.

Vì vậy thẳng thắn từ bên trong cậu rút ra.

Tô Đông Ly ngủ một giấc đến hơn tám giờ, thời điểm tỉnh lại hoảng hốt không biết đang ở chỗ nào.

Cậu mở to hai mắt suy nghĩ nửa ngày, mới bừng tỉnh nhớ tới sự tình tối qua.

Sau đó cậu có điểm sợ sệt.

Chuyện hệ trọng liên quan đến sinh mệnh còn chưa làm xong, đột nhiên lăn ra ngủ… Trần Dư đại khái hận cậu tới chết?

Cắn cắn môi, Tô Đông Ly vẫn là quyết định làm bộ không có chuyện gì, tiêu sái quăng nó ra khỏi đầu.

Tô Đông Ly xuyên quần áo, rửa mặt xong xuôi, ra khỏi phòng ngủ.

Trần Dư ngồi ngay ngắn ở trước bàn ăn, bình tĩnh dùng bữa sáng.

Tô Đông Ly đi tới, hôn Trần Dư một cái, thuận miệng nói: “Trần Dư tiên sinh, tôi buổi chiều có lịch trình, đi trước.”

Trần Dư cũng không ngẩng đầu lên, tiếp tục ăn, nói: “Tô Đông Ly tiên sinh, em gan lớn như vậy? Không vì chuyện tối ngày hôm qua giải thích một chút?”

“Chuyện gì a? Tôi không có thời gian, tái kiến.” Tô Đông Ly một mặt nhẹ như mây gió.

Sau dó cậu quay người rời đi, Trần Dư lại nói tiếp khiến cậu dừng lại..

“Xong việc em được nghĩ ngơi đúng không? Nhớ rõ tới đây ngủ.”

Tô Đông Ly liếc nhìn hắn một cái, không lên tiếng, rời đi.

Trần Dư tiên sinh cắn xong miếng sandwich cuối cùng, ung dung thong thả cầm qua khăn ướt lau tay, khóe miệng ngậm lấy một vệt trêu đùa giống như cười.